Xã hội
Đời sống
Nhường nhau để giữ nghiệp
| Nhường nhau để giữ nghiệp |
|
|
|
10 năm sau khi ông Boris Yeltsin, vị Tổng
thống đầu tiên của nước Nga thời "hậu Xôviết" từ chức và lựa chọn ông
Vladimir Putin, khi đó còn là một quan chức ít người biết tới và mới
được đặt vào vị trí Thủ tướng chưa lâu, vào ngôi kế vị, đại đa số những
người Nga được hỏi ý kiến đều cho rằng, đấy là một sự lựa chọn đúng
đắn. Chỉ có 2% cho rằng đó là việc làm sai lầm.
Quả
thực, trong 10 năm qua, dù ở trên cương vị Tổng thống hay Thủ tướng,
ông Putin đã không phụ niềm tin của người dân Nga và đã đóng vai trò
quan trọng trong việc giúp cho Moskva dần lấy lại phong độ xứng đáng
của mình trên trường quốc tế.
Cần phải thấy rằng, việc
ông Yeltsin từ chức vào ngày cuối cùng của năm 1999 hoàn toàn không
phải là trong tâm thế vui vẻ mà là một sự cực chẳng đã. Trước đó đã
xuất hiện rất nhiều tin đồn về việc này. Theo sách "Vladimir Putin: Sự
lựa chọn của nước Nga", trong nửa cuối nhiệm kỳ thứ hai, ông Yeltsin
ngày càng bị suy giảm uy tín trong con mắt cả nhân dân lẫn các phương
tiện thông tin đại chúng. Thông thường, chỉ số tín nhiệm ông trong các
cuộc thăm dò dư luận chỉ ở mức 1 - 2%.
Tờ Báo Độc Lập trong một
bài viết từ cuối năm 1998 đã đưa ra kết luận rằng Boris Yeltsin "phá
hoại nhiều hơn xây dựng". Báo này còn xếp ông chủ Điện Kremli lúc đó
vào đội ngũ "những Tổng thống hăng hái theo hướng tiêu cực" như các
Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson và Richard Nixon... Suốt mấy năm liền,
trên các phương tiện thông đại chúng ở Nga đã liên tục đăng tải những
lời kêu gọi ông Yeltsin "ra đi không ngoảnh lại đầu".
Bình luận viên chính trị
Yevgeni Kiselev trên kênh truyền hình NTV đối lập còn bạo mồm bạo miệng
giở lại bài học cũ của lịch sử chưa xa: "Chính vì Brezhnev không biết
chuyển giao quyền lực cho những người trẻ hơn mà Liên Xô đã bị xoá sổ.
Chẳng phải là nước Nga có nguy cơ chịu chung số phận do sự ngoan cố của
Tổng thống đó sao?".
Cho tới tháng 9/1999,
khi ông Putin xuất hiện trên cương vị Thủ tướng, những tin đồn về việc
từ chức đã gần của vị Tổng thống tuy mới 68 tuổi nhưng đã quá suy sụp
sức khoẻ lại càng vang lên mạnh mẽ và dồn dập. Thậm chí một đại biểu
Duma quốc gia Nga, ông Aleksandr Shokhin trong một bài báo đăng ngày
20/9/1999 trên tờ Hôm nay đã dám cả quyết "Yeltsin sẽ ra đi vào ngày
19/10/1999".
Trước đó, tờ báo Anh The
Gardian còn dựng lên cả một kịch bản đề cập tới việc ngày 7/11/1999.
Đúng hôm đó, vào ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga năm 1917 và về
sau, trong thời "hậu Xôviết", được đổi thành Ngày hòa giải dân tộc, khi
tỉnh dậy, người dân Nga sẽ phải chứng kiến cảnh Boris Yeltsin lên
truyền hình thông báo tin từ chức và bàn giao quyền lực cho Vladimir
Putin với lời tuyên bố: "Bây giờ đã đến lúc chúng ta trao lại đường đua
cho thế hệ mới".
Mọi sự về sau cũng diễn y như thế nhưng không phải vào các thời hạn đã được đưa ra trước.
Theo chính lời của ông
Yeltsin, ý định từ chức đã chín muồi từ lâu. Sau cuộc bầu cử vào Duma
quốc gia Nga, diễn ra ngày 19/12/1999, vị Tổng thống đầu tiên của nước
Nga thời "hậu Xôviết" hiểu rằng, cùng với thế thượng phong của binh
lính Nga tại Chesnia, được tuyên truyền rầm rộ trên những phương tiện
truyền thông do "Gia đình" quản lý, ông Putin với những năng lực cá
nhân rất đáng kể của mình đã củng cố được vị trí xứng đáng trong lòng
xã hội Nga. Chẳng gì thì việc liên minh Thống nhất, được thành lập vội
vã từ những lực lượng không hẳn đã đồng nhất nhưng do được Thủ tướng
Putin công khai tuyên bố ủng hộ nên vẫn giành số phiếu cao đã chứng
minh điều này. Thậm chí một số phương tiện thông tin đại chúng còn rậm
rịch bầu ông Putin là "nhân vật nổi bật nhất năm 1999". Hơn nữa, tới cuối năm 1999, sức khỏe của vị "trưởng lão" lại tiếp tục suy giảm. Ba bốn lần ông phải vào bệnh viện cấp cứu. Mỗi ngày, ôngYeltsin chỉ làm việc chính thức có khoảng 1 - 2 tiếng. Họa vô đơn chí, "Gia đình" trong mùa thu 1999 còn gặp thêm chuyện rắc rối to vì những thông tin đăng tải rộng rãi khắp thế giới về việc tẩy rửa đồng tiền Nga tại các ngân hàng của Hoa Kỳ.
Trong
danh sách những kẻ bị cáo buộc liên can lại vẫn có hai con gái Tổng
thống và Pavel Borodin, cánh tay phải của ông Yeltsin, một thành viên
quan trọng vào loại bậc nhất trong "Gia đình". Qui mô của vụ tai tiếng
mới lớn đến mức báo chí đã dùng từ Yeltsingate để chỉ nó, liên hệ với
vụ Watergate từng buộc Tổng thống Mỹ Richard Nixon phải về vườn trước
kia. Tất nhiên vì vị Thủ tướng đương nhiệm đang là ông Putin nên trong
nội bộ nước Nga, không có một cuộc điều tra nghiêm túc nào về vụ này
được tiến hành nhưng uy tín của Điện Kremli hiển nhiên là càng bị suy
giảm không gì cứu vãn nổi…
Quả thực là đã tới lúc
vị "trưởng lão" cần bàn giao quyền lực để người kế nhiệm có cơ thuận
lợi hơn mà thăng tiến. Sức ép xã hội đối với việc này càng ngày càng
gia tăng. Trong một chương trình truyền hình được phát sóng rộng rãi,
trước câu hỏi "Phải chăng đã tới lúc Boris Yeltsin phải chuyển giao tạm
thời quyền lực cho Vladimir Putin?", 14.356 trong số 15.000 người được
hỏi đã trả lời là đúng.
Tuy nhiên, với bản thân
ông Yeltsin, từ chức hiển nhiên sẽ là một quyết định không dễ dàng. Vị
"trưởng lão" vốn nổi tiếng về tính máu mê quyền lực. Theo lời của chính
ông Yeltsin viết trong hồi ký, khi vừa oe oe cất tiếng khóc chào đời,
vị Tổng thống tương lai đầu tiên của nước Nga thời "hậu Xôviết" đã được
một thầy tế nát rượu rửa tội và dìm đứa trẻ đỏ hỏn vào chậu nước rồi cứ
để nguyên như thế mặc nó vùng vẫy. Khi cha mẹ đứa nhỏ, những người nông
dân sùng tín, rụt rè nhắc ông thầy đã "quắc cung mây" này nhấc đứa bé
lên kẻo nó bị ngạt, thì ông ta liền nhanh trí biện lý: "Đấy là do đứa
trẻ này có tính cách một chiến sĩ (trong tiếng Nga, Borets) nên mới
quậy như vậy đó. Thôi thì ta đặt cho nó cái tên Boris!". Nhân bảo như
thần bảo, suốt đời ông Yeltsin phải chiến đấu không ngừng nghỉ để giành
lấy những vị trí xứng đáng cho mình…
Từ thành phố Sverdlovsk
(tức Ekaterinburg hiện nay) trong vùng Ural xa xôi lên Moskva năm 1985
qua sự tiến cử của một Ủy viên Bộ Chính trị rất có uy tín là ông Yegor
Ligachev, được ông Mikhail Gorbachev, lúc đó là Tổng Bí thư, đưa vào Bộ
Chính trị Đảng Cộng sản Liên Xô, ông Yeltsin đã lập tức bộc lộ tính
không thích "đứng trong bóng râm" của mình. Trên cương vị Bí thư Thành
ủy Moskva, ông Yeltsin đã làm nhiều chuyện bất thường trong con mắt
chính thống thời đó, lớn tiếng phê phán các đồng sự trong Bộ Chính trị
có quan điểm về cải tổ thận trọng hơn mình. Ông không ngại làm bất cứ
việc gì có thể giúp mình tạo chỗ đứng nổi trội nhất trong công luận mặc
dầu bề ngoài, ông vẫn nói: "Chúng tôi không thể làm mọi việc, tức là có
thể làm mọi việc, nhưng mà lương tâm không cho phép". Là một người có nhiều ý tưởng nhưng đó chỉ là những ý tưởng không có cơ sở lý luận vững chắc nên ông Yeltsin thường hành động chủ yếu dựa vào bản năng với mục đích sau xa là giành lấy quyền lực. Ông sử dụng ngay thủ pháp của ông Gorbachev trong việc các hành vi dân tuý: ông cũng đi sâu vào quần chúng nhưng theo cách riêng. Đó là giai đoạn mà ông Yeltsin, đang là Bí thư Thành ủy Moskva, hay lên tàu điện, xe buýt đi qua một vài ga để trò chuyện với dân thường rồi mới xuống ngồi vào xe hơi tới công sở. Ông trở nên nổi tiếng tức thì và tất nhiên là khiến những "đồng chí" ngồi ở ghế cao hơn khó chịu: "Chú làm gì mà lại chơi chòi như thế?".
Năm
1988, ông Yeltsin đã phải rời khỏi cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng
Cộng sản Liên Xô với một sự bất mãn tột độ trong lòng: "Tại sao những
người mạnh mẽ và thông minh như mình lại bị gạt ra rìa trong khi những
kẻ "trí thức" yếu đuối và bé nhỏ như Gorbachev lại được quyền hoạch
định các kế hoạch nhà nước?"(?!). Cảnh thất thế càng làm cho ông
Yeltsin trở nên mạnh bạo và quyết liệt hơn trong các hoạt động chính
trị. Năm 1989, ông được bầu vào Quốc hội Liên Xô. Năm 1990, ông Yeltsin
đắc cử Tổng thống Liên bang Nga, lúc này vẫn còn nằm trong thành phần
Liên bang Xôviết. Một năm sau (1991), bằng các thủ đoạn mị dân và kiên
quyết một cách "sát ván", ông Yeltsin đã xua xe tăng đi chinh phục thủ
đô và đã đoạt được quyền lãnh đạo Moskva từ tay ông Gorbachev sau khi
Liên Xô tan vỡ...
Từ đó cho tới gần cuối
thế kỷ XX, Boris Yeltsin ngày càng củng cố quyền lực của mình bằng mọi
thủ đoạn, kể cả cách đôi khi giả vờ ốm yếu hơn thực sự là như thế để ru
ngủ sự cảnh giác của các đối thủ, đẩy họ vào chỗ bị bất ngờ không kịp
trở tay khi ông "phản pháo". Ông có khả năng kỳ lạ huy động sức mình và
sức người trong những tình huống cùng đường và nhờ thế, đã không chỉ
một lần lật ngược được các thế cờ tưởng chỉ là cửa tử. Có người đã nhận
xét, một khi tình hình chính trị càng tồi tệ thì sức khỏe của "Sa hoàng
Boris" càng trở nên khả quan...
Trên cương vị Tổng thống
Liên bang Nga, ông Yeltsin đã sử dụng vũ lực để đàn áp các nghị sĩ cứng
rắn dám chống lại ông và hạ lệnh cho binh lính bắn thẳng vào tòa nhà
Quốc hội năm 1993, bất chấp trong đó đang có cả Thiếu tướng, Anh hùng
phi công Aleksandr Rutskoi, người lúc đấy giữ cương vị Phó Tổng thống
Liên bang Nga... Ông cũng không ngần ngại thẳng tay xử tệ với các đồng
minh một khi ông cảm thấy họ không còn tác dụng với việc củng cố quyền
lực của ông nữa…
Thực ra, mặc dầu bộc lộ
ra bên ngoài rất nhiều nét tính cách tiêu cực nhưng cho tới phút cuối
cùng trên cương vị Tổng thống Liên bang Nga, ông Yeltsin trong những
thời điểm cần thiết và nguy kịch nhất vẫn giữ được nét tư duy sống động
và khôn ngoan của một chiến binh lão luyện và không bao giờ để mất hết
các con bài dự trữ chiến lược. Ông cũng không đến nỗi bất khả tri về
các cơ hội và bế tắc trên chính trường. Tuy nhiên, sự hiểu biết tình
thế của ông Yeltsin không làm đơn giản hóa được thói quen trị vì đã
hình thành trong gần cả một thập niên ngồi trên vị trí cao nhất quốc
gia: "Chúng ta đã luôn có một quyền lực tối cao rất mạnh, và tất cả mọi
người đã quen thích nghi với điều đó" - ngay cả khi còn rất mệt mỏi,
"dở sống dở chết" vì ca mổ tim cuối năm 1998, ông Yeltsin vẫn lên
truyền hình và tuyên bố như vậy bằng cái giọng khàn đầy uy lực của
mình. Chính vì thế nên ông đã cảm thấy rất nặng nề khi phải quyết định
thực sự ra đi.
Theo tạp chí Itogi, điều
có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất tới việc vị "trưởng lão" quyết định "nhường
ngôi" là lời của một trợ lý tình cờ nói ra: "Ông hãy tin đi, nếu ông từ
chức trước thời hạn, mọi người lập tức tha thứ cho ông tất cả...". Bởi
lẽ, theo các quân sư trong Điện Kremli, trong lịch sử nước Nga từ cổ
chí kim, chưa bao giờ có một ông vua nào lại tự nguyện rời ngôi báu.
Quả là như vậy, chính
những giọt lệ chảy dài trên má "Sa hoàng Boris" khi ông đọc những lời
cuối cùng trên cương vị Tổng thống ngày 31/12/1999 đã khiến nhiều
người Nga nguôi bớt những ác cảm đối với vị nguyên thủ đã dồn đời sống
của họ tới bước đường cùng trong thời "hậu Xôviết".
Trong bài trả lời phỏng
vấn tạp chí Ngọn lửa nhỏ tháng 10/2000, ông Yeltsin đã tiết lộ rằng,
trong suốt hai nhiệm kỳ làm Tổng thống của mình, ông đã luôn mơ ước tìm
thấy một người "thừa kế" như ông Putin. Và khi đã tìm ra rồi thì ông đã
coi việc tạo điều kiện thuận lợi tối đa cho "Thế tử" là quan trọng hàng
đầu.
Để đi tới quyết định
cuối cùng, vị "trưởng lão" quyết định trực tiếp trao đổi ý kiến với
"Thế tử". Ngày 22/12/1999, ông Yeltsin mời Thủ tướng Putin tới phòng
làm việc của Tổng thống trong Điện Kremli. Tín hiệu đã được chuyển. Tất
nhiên, ông Putin trong trạng thái xúc động đã thận trọng bày tỏ sự
luyến tiếc đối với ông Yeltsin và nói rằng, có lẽ ông vẫn chưa sẵn sàng
lắm để gánh nhận trọng trách. Ông Yeltsin cảm thấy hơi phật lòng: Ta đã
"dọn cỗ" cho anh ăn, sao anh lại còn từ chối?
Thực ra thì với thói
quen nghề nghiệp của một cựu điệp viên và do quá hiểu rõ tính cách của
ông Yeltsin (người mà ai cũng biết là rất yêu quyền lực), ông Putin cảm
thấy ông không thể vội vàng nhận ngay trọng trách từ lời đề nghị đầu
tiên. Biết đâu đó chỉ là một cử chỉ thăm dò của "đại ca" đối với "tiểu
đệ"? Hơn ai hết, ông Putin còn nhớ tới những tấm gương tầy liếp của
những người tiền nhiệm: với tất cả họ, được ông Yeltsin đề cử vào chức
vụ cao hơn cũng có nghĩa là phải đối mặt với nguy cơ bị dễ dàng dẹp bỏ,
một khi họ "dám" sớm bộc lộ lực lượng và năng lực. Có phải vô cớ đâu mà
khi hay tin ông Putin mới chỉ được đưa vào chức Thủ tướng thôi, Chủ
tịch Duma quốc gia lúc đó là ông Guennadi Seleznhev đã tỏ ra xót xa mà
nói với ông: "Sao họ lại nỡ làm vậy đối với anh? Thế là họ đã trồng
thánh giá lên anh rồi còn gì!". Theo cách mà ông Seleznhev nghĩ, trở
thành Thủ tướng tức là đã "vào bẫy", chẳng sớm thì muộn cũng phải kết
thúc sự nghiệp chính trị của mình ở đấy. Mà ông Putin thì hãy còn trẻ!
"Bản năng gốc" của một
điệp viên giúp cho ông Putin hiểu rằng, cần chờ đợi, suy nghĩ và thẩm
tra thêm một chút nữa. Làm chính khách tức là phải biết xuất hiện đúng
vào thời điểm có một không hai hữu lợi cho sự nghiệp của mình, không
sớm hơn và cũng không muộn hơn. Sớm hơn thì dễ bị rơi vào cảnh "cầm đèn
chạy trước ôtô" và bị ôtô cán. Còn muộn hơn thì sẽ bị "trâu chậm uống
nước đục" hoặc chẳng còn được ai cần.
Chỉ ở cuộc gặp thứ hai
với vị "trưởng lão", diễn ra vào sáng 28/12/1999, ông mới thực sự bộc
lộ thái độ của mình. Nhìn thẳng vào mắt vị "trưởng lão" với vẻ cảm
kích, ông Putin chậm rãi nói: "Vâng, thưa Tổng thống, tôi có thể gánh
vác được trách nhiệm!". Ván bài đã được lật ngửa! Cho tới phút chót, ông Yeltsin đã giữ rất kín ý định từ chức trước thời hạn của mình. Cả những người thân thiết nhất trong gia đình lẫn các trợ lý gần gụi nhất đều không hay biết những chi tiết cụ thể trong cuộc nói chuyện ngày 28/12/1999 giữa ông với ông Putin…
Theo
lời kể mới đây của bà Tachiana Yumasheva (trước mang họ chồng cũ là
Dyachenko), con gái của ông Yeltsin và cũng là người từng giữ chức cố
vấn Tổng thống cho cha mình, mọi việc diễn ra như sau:
"Ngày 31/12/1999, các
nhân viên văn phòng Tổng thống đã họp lại cùng nhau trong Điện Kremli
vào lúc gần 9 giờ sáng. Đã không hề có một sự chuẩn bị nào cho sự kiện
sắp diễn ra được tiến hành trước đó: chỉ có vài ba người được biết về
việc sẽ xảy ra. Sáng sớm, lãnh đạo văn phòng Tổng thống Aleksandr
Voloshin đã gọi Cục trưởng Tổng cục Tư pháp Quốc gia Larisa Brycheva và
trợ lý Dmitri Zhuykov vào phòng làm việc của mình để chuẩn bị những văn
bản chấn động đất nước sắp tới. Họ đã bình thản đi thực thi cái phận sự
mà hóa ra đã làm mất khá nhiều thời gian vì máy in bị hỏng hóc. Giấy bị
kẹt và họ mãi không làm sao in được những tài liệu mà văn phòng Tổng
thống đã đặt…".
Cũng theo lời bà
Tachiana kể, các phóng viên truyền hình được mời vào Điện Kremli sáng
hôm đó thoạt tiên đã bị đánh lừa - họ nhận được thông báo rằng họ sẽ
phải quay cảnh Tổng thống Yelstin đọc lời chúc mừng năm mới trước quốc
dân Nga. Và khi văn bản lời phát biểu của Tổng thống được mang tới để
ghi sẵn vào máy souffleur (máy nhắc vở), các phóng viên này đã không
tin vào mắt mình nữa. Để thông tin không lọt ra ngoài Điện Kremli trước
thời hạn, các nhân viên văn phòng Tổng thống đã tạm thời tịch thu tất
cả các phương tiện liên lạc của các phóng viên truyền hình và mời họ
vào ngồi trong một căn phòng rồi khoá cửa lại. Bà Tachiana cho biết,
suýt nữa thì thông tin về việc ông Yeltsin sẽ từ chức đã bị lọt ra
ngoài: ở ngoài hành lang Điện Kremli các nhân viên an ninh đã phát hiện
ra một quan chức rất cao cấp trong văn phòng Tổng thống đang cầm máy di
động định chuyển tin cho một hãng thông tấn trung ương…
Đúng thời gian đã định,
ông Yeltsin đã tới trước máy ghi hình đọc hết văn bản rồi bảo mang rượu
sâmpanh tới và chúc mừng năm mới mọi người rồi đi ra. Trong bài diễn
văn từ chức, được đánh giá là "lâm li và thống thiết", ông Yeltsin đã
xin lỗi người dân Nga vì "những mơ ước không trở thành sự thật" của họ
trong thập niên đang qua, sau khi Liên bang Xôviết tan vỡ: "Những gì
chúng ta nghĩ là dễ dàng hóa ra lại vô cùng khó khăn". Hiện thực xã hội
mới không hề dễ chịu và ngọt ngào chút nào đối với quần chúng lao động
ở Nga… Cũng dưới thời ông Yeltsin, Điện Kremli đã bộc lộ những điểm yếu
của mình trong bối cảnh có nhiều thế lực thù địch trong và ngoài nước
đang cố gắng tạo cả cớ giả lẫn thật chống lại nó….
Sau khi hoàn thành nhiệm
vụ ghi hình, các phóng viên truyền hình lại bị nhốt lại thêm một lần
nữa. Băng ghi hình đã được đích thân ông Valentin Yumashev (lúc ấy là
Phó chánh văn phòng Tổng thống, nay là chồng bà Tachiana, tức là con rể
của ông Yeltsin - TG) mang tới đài truyền hình ở Ostankino vào lúc gần
12 giờ. Thời gian gấp gáp đến mức để kịp phát hình vào đúng lúc giữa
trưa, họ đã phải gần như chạy thục mạng theo các hành lang ở Ostankino.
Đến giữa trưa, ông
Yeltsin, các nhân viên văn phòng Tổng thống và đội bảo vệ cùng tụ lại
tại căn hộ Tổng thống trong Điện Kremli - ở tầng ba. Trong phòng ăn,
bàn ăn đã được bày biện sẵn. Đến gần những phút cuối, khi chỉ còn 5-10
phút trước giờ phát hình, mọi người mới nhớ ra là ở đó không có máy thu
hình. Các nhân viên phải vội vàng mang máy thu hình từ phòng của con
gái Tổng thống tới, sắp xếp chỗ đặt và mở máy.
Mọi người xem bài phát
biểu và ăn trưa rồi ông Yeltsin về nhà. Các nhân viên văn phòng tiếp
tục làm việc trong một tốc độ sôi động vì họ phải chuẩn bị cho chuyến
đi của Quyền Tổng thống Putin cùng phu nhân tới Chesnia (nơi lúc đó
đang diễn ra chiến sự ác liệt chống các lực lượng ly khai) vào đúng đêm
tất niên…
Theo lời kể của bà Naina
Yeltsina trong bài trả lời phỏng vấn cuối năm 2009 với báo
Komsomolskaya Pravda, góa phụ của vị Tổng thống đầu tiên ở nước Nga
thời "hậu Xôviết", đêm trước ngày 31/12/1999, ông Yeltsin đã rất trăn
trở và dậy rất sớm cho tới phút cuối cùng, ông Yeltsin đã giấu không
nói trước với bà về quyết định sẽ từ chức của ông. Ông chỉ bảo với bà
là sẽ tới Điện Kremli để ghi hình lời chúc mừng năm mới. Bà hơi ngạc
nhiên vì ngày 28/12/1999 đã có một cuộc ghi hình rồi, sao lại phải ghi
hình thêm một lần nữa? Ông bảo: Ghi lần đó chưa đạt, phải ghi lại…
Và chỉ lúc ra tới cửa
rồi thì ông mới bảo là ông sẽ từ chức: "Tôi gần như là đứng ngây ra tại
chỗ. Và khi tôi hiểu là ông quả thực đã quyết định ra đi, đã quyết định
từ chức thì tôi thấy mừng khôn xiết… Tôi xô tới hôn ông, ôm lấy ông.
Hình như trên mắt ông lúc ấy cũng ứa lệ. Nhưng chuyện này chỉ diễn ra
trong tích tắc. "Thôi, tôi phải đi rồi", - ông nói. Và ông bước nhanh
ra ngồi vào xe... Khoảng 11 giờ, Tachiana gọi điện về cho mẹ và bảo:
"Mẹ nhớ xem bài phát biểu của bố lúc 12 giờ". "Bố con sẽ nói?" - bà mẹ
hỏi. "Đúng thế ạ" - cô con gái đáp rồi đặt máy xuống ngay. Khi nhìn
chồng ở trên màn ảnh, bà Naina có cảm giác như ông rất xúc động: "Chính
tôi cũng có cảm giác cực kỳ xúc động như ông. Ông nói rằng, ở đầu thế
kỷ mới, thiên niên kỷ mới, ông đã quyết định từ chức và từ nay lãnh
đạo đất nước sẽ là một chính khách thế hệ mới. Tôi lại cảm thấy niềm
vui như buổi sáng nhưng bỗng thấy có một nỗi buồn khôn tả. Có cái gì đó
đang ra đi vĩnh viễn… Tôi đã khóc trong suốt cả buổi ông ấy đọc tuyên
bố từ chức. Nhưng đó là những giọt lệ vui mừng trên mi mắt… Vì sao ư?
Vì ông ấy đã trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ trên vai. 8 năm làm
Tổng thống - đó là một tình trạng triền miên stress hàng ngày…". Ông Yeltsin, với việc từ chức trước thời hạn, đã làm một công đôi việc. Trước hết, ông đã tạo thêm thuận lợi cho người kế nhiệm giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tương lai và tạo cho nước Nga một tình thế ổn định hơn. Thứ hai, ông cũng đã chuẩn bị cho mình những điều kiện để có thể sống yên ổn với tương lai. Theo CAND.
|
| < Trước | Tiếp > |
|---|
Các tin mới cập nhật
- Tháng 8: Xăng sinh học sẽ được bán tại 5 thành phố lớn
- Mười năm nhìn lại
- Kinh tế thị trường bền vững - Mô hình phát triển thiết yếu cho Việt Nam
- Làm sao để rau trái Việt Nam “trúng mùa, không rớt giá”?
- Chặng đường 15 năm Việt Nam đồng hành cùng ASEAN
- Tích tụ ruộng đất hợp lý để công nghiệp hóa nông nghiệp
- Điểm tin báo chí ngày 29/7/2010
- Miến-Điện phát triển vũ khí hạt nhân?
- Thị trường bán lẻ Việt Nam thu hút các "đại gia"
- Điểm tin báo chí ngày 28/7/2010
Các tin xem nhiều nhất
- Tình hình kinh tế và thị trường tài chính thế giới 27/8 - 03/9/2009
- Chính sách tài khoá "cãi" chính sách tiền tệ?
- Những quy tắc mới trong hôn nhân
- Vì sao phụ nữ lãnh cảm?
- Cuộc sống vẫn còn những cơ hội...
- Người yêu cũ – Con cá mất có phải là cá to?
- Những nỗi sợ khi lần đầu làm bố
- Vai trò của chính sách tiền tệ đối với nền kinh tế Việt Nam sau thời kỳ suy
- 4 tình huống dễ đẩy teen vào 'chuyện ấy'
- Tình đầu đâu dễ quên
Thị trường CK
| Mười năm nhìn lại + Đọc tiếp |
| Các bài khác |























