Bài viết góp thêm tư liệu và một cái nhìn khác khá thú
vị về tầm của cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu cũng như quá trình hoài thai bản
nhạc cổ danh tiếng Dạ cổ hoài lang do ông sáng tác.
Tác phẩm Dạ cổ hoài lang của nhạc sĩ Cao Văn Lầu (Sáu Lầu, 1892-1976)
đã được thống nhất nhận định là bài ca vua của các làn điệu vọng cổ.
Bài ca ấy có tầm ảnh hưởng quyết định đến sự phát triển của sân khấu cải lương Nam Bộ.
Đã
có nhiều chuyện kể khác nhau về hoàn cảnh ra đời tác phẩm này. Chuyện
ghi năm 23 tuổi, vì muốn có cháu nối dõi tông đường nên thân sinh của
Sáu Lầu gọi ông về cưới vợ. Đó là một cô gái quê chưa hề quen biết, ông
chưa hề nói tiếng yêu.
Ba năm ăn ở, vợ ông không sinh được con,
thân mẫu buộc ông phải chia tay vợ. Nỗi buồn phân ly khiến ông tức cảnh
sáng tác bài Dạ cổ hoài lang.
Nghe
qua thì hữu lý nhưng ngẫm kỹ thấy chưa thỏa đáng, không xứng với tầm
vóc của tác phẩm. Một tác phẩm đi vào lòng người, nói thay tình cảm cho
nhiều người và làm nên sự hứng khởi trong nghệ thuật như thế phải được
ra đời trong giờ phút xuất thần của người nghệ sĩ. Muốn đạt đến trạng
thái “nhập thần” ấy, tâm hồn người nghệ sĩ phải dồn nén nỗi đau đến
căng đầy, vỡ òa. Không dễ tin nhạc sĩ Cao Văn Lầu làm nên kiệt tác Dạ
cổ hoài lang chỉ bởi nỗi buồn xa vợ.
Nói như thế bởi
là một người tài hoa, thấp thoáng trong cuộc đời ông rất nhiều mối
tình. Thời chưa vợ, Sáu Lầu có ít nhất hai mối tình. Mối tình thứ nhất
là với cô Hai Sang, con gái của nhạc sư Lê Tài Khí (Nhạc Khị), người mà
sau này giới cổ nhạc gọi là hậu tổ cổ nhạc.
Cô Hai Sang xinh
đẹp, tính tình đoan trang, kín đáo. Hai người yêu nhau suốt 4 năm trong
thời gian Sáu Lầu học tại nhà nhạc sư Nhạc Khị. Thế nhưng, thân sinh
của Sáu Lầu khước từ làm thông gia với Nhạc Khị vì “coi tuổi” không
được.
Đêm cô Hai Sang chuẩn bị lấy chồng, Sáu Lầu mặc chiếc áo rách ngồi đàn suốt đêm. Những tiếng đàn nặng trĩu sầu thương.
Khi
ông cởi chiếc áo rách ra máng trên ghế, cô Hai Sang lén lấy rồi lặng lẽ
vá áo cho ông trong đêm cô xuất giá. Những đường kim mối chỉ tuyệt đẹp
như lời đoan thệ của người con gái trao trọn cho ông mối tình đầu. Khi
Sáu Lầu mặc áo vào để về thì phát hiện mảnh vá.
Mảnh vá ấy như một nhát chém tứa máu trong tâm hồn ông, hằn sâu một vết thương không bao giờ phai nhạt.
Buồn tình, Sáu
Lầu dẫn ban nhạc lễ đi chơi thâu đêm suốt sáng. Lúc này, ông là nhạc
trưởng của một ban nhạc lễ lớn nhất đất Bạc Liêu.
Điều lạ lùng là
càng buồn, ngón đàn của Sáu Lầu càng du dương, nghe cứ ray rứt, đứt
ruột. Ngón đàn đã làm nên danh tính nhạc sĩ cho Cao Văn Lầu trong công
chúng Bạc Liêu. Giai đoạn đó lại xuất hiện phong trào ca ra bộ, ban
nhạc lễ của ông tập luyện một số tuồng tích để cho chương trình phục vụ
công chúng thêm phong phú.
Song điểm nút
thành công của ban nhạc là khi Sáu Lầu thu nhận cô Ba Vàm Lẽo. Cho đến
nay, đã gần 100 năm trôi qua, đã có nhiều người cất công tìm hiểu nhưng
thân thế sự nghiệp của cô Ba Vàm Lẽo cứ mơ hồ như sương như khói. Thời
đó, người ta đặt nghệ danh thường gắn liền với bản quán, ví như Út Trà
Ôn...
Theo đó, quê cô Ba ở Vàm Lẽo là một vùng quê nghèo nằm
giữa địa giới Sóc Trăng - Bạc Liêu ngày nay. Đương thời, cô Ba còn có
tên khác là cô Ba Phấn do người đời đặt cho bởi mặt cô bình thường
trắng như đánh phấn, môi đỏ tươi, mắt thăm thẳm buồn, dáng thanh thoát.
Đặc biệt, giọng ca của cô truyền cảm lạ thường. Khi cô cất lên
tiếng hát, dù ở nơi sang trọng lẫn chốn bình dân, không gian đều lặng
yên như tờ, chỉ có tiếng hát réo rắt như tiếng suối, trầm lắng như
tiếng lòng, dẫn dắt người nghe đến thoát tục mà cảm được những điều sâu
lắng của tâm hồn. Tài sắc như thế, cô Ba Vàm Lẽo vụt sáng rỡ trên sân
khấu lẫn đời thường.
Từ đó, tiếng tăm
ban nhạc của Sáu Lầu lan ra các tỉnh lân cận, lên đến Sài Gòn. Nhiều
địa chủ, phú hào, quan lại mời ban nhạc đến nhà hoặc công sở để diễn.
Công tử Bạc Liêu cũng thường xuyên rước ban nhạc đi chơi, một phần cũng
do bị tài sắc của cô Ba Vàm Lẽo hút hồn.
Nhiều đấng nhà giàu
theo tán tỉnh nhưng cô cự tuyệt tất cả bởi giữa cô và nhạc trưởng Cao
Văn Lầu đã nảy nở một mối tình đằm thắm. Đây là lần thứ hai Sáu Lầu
yêu, yêu tha thiết như mối tình đầu.
Vào một đêm, cô
Ba Vàm Lẽo đi hát về, bọn giàu sang mà đê hèn vì quá yêu cô nhưng không
được nên nổi cuồng, bắt giết cô giữa đường rồi quăng xác xuống sông Bạc
Liêu. Vụ án khiến người Bạc Liêu hết sức công phẫn, tiếc thương. Người
đau đớn nhất chính là Sáu Lầu. Nỗi đau chồng chất từ hai mối tình sáng
trong bị đổ vỡ đã kích hoạt cõi lòng và tâm trí ông, làm nên một cuộc
căng đầy để rồi bung ra một Dạ cổ hoài lang xứng tầm kiệt tác.
Chỉ có thể từng trải và chất đầy những nỗi đau không cùng như thế mới đủ chất liệu kiến tạo một kiệt tác âm nhạc.
Cao Văn Lầu xuất
thân là một tay đàn ở vùng quê hẻo lánh, học hành không đến nơi đến
chốn nhưng tầm vóc tác phẩm của ông có thể đo bằng chiều dài hàng trăm
năm. Điều đó không có gì lạ, bởi nhạc sĩ tài hoa này sáng tác không chỉ
bằng khối óc mà còn bằng trái tim rỉ máu.
Theo Báo Người Lao Động.
|